Khi yêu người ta cho họ cái quyền làm đau chính mình, biết là đau đấy nhưng vẫn cứ dại khờ chẳng chịu buông. Yêu một người vô tâm lại càng đ...
Home » All post
Đâu phải thế, đúng không? Tôi biết nhiều người dù đau, dù mỏi mệt, dù đã chằng chịt những vết xước trong tim, mà việc buông tay một mối tình...
Posted by Caphe at 03:40,
Add Comment
Hai mươi ba tuổi, tôi vẫn còn là một thằng con trai chưa chịu lớn. Tôi phóng túng, yêu tự do và thích nếm mùi đời. Tôi luôn nghĩ mình vẫn cò...
Posted by Caphe at 03:38,
Add Comment
Người ta nói: Tình bạn cũng như những ngôi sao. Nó chỉ rực rỡ khi đã trải qua những giai đoạn đen tối của cuộc sống này. Đôi khi tình yêu cũ...
Posted by Caphe at 03:37,
Add Comment
Ít khi nào tôi vào các quán bar người ta rỉ tai nhau địa chỉ kèm theo cái nháy mắt đầy ẩn ý. Đơn giản vì họ đến để thỏa mãn nhu cầu bản thân...
Posted by Caphe at 03:36,
Add Comment
Tôi, một học sinh cấp 3 chưa một mảnh tình giắt vai. Ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu là cậu học vô cùng giỏi lại còn là lớp phó học tập. Tô...
Posted by Caphe at 03:35,
Add Comment
Mỗi khi buồn, em ngồi hát vu vơ. Em cất tiếng hát để vơi bớt nỗi cô đơn và cảm giác buồn được ngủ yên lại. Xa anh, cuộc sống dường như tẻ nh...
Posted by Caphe at 03:34,
Add Comment
Học cùng lớp, lại thực hành chung nhóm nên cũng khá dễ hiểu khi cô và anh quá thân thiết với nhau. Bao nhiêu đôi mắt trong lớp cứ ngỡ anh và...
Posted by Caphe at 03:34,
Add Comment
Một thời sinh viên đáng nhớ, nó đã bắt đầu biết yêu, vốn dĩ nó là trai tỉnh lẻ nhưng được cái nó học khá tốt và thường đứng đầu lớp cũng như...
Posted by Caphe at 03:33,
Add Comment
Tôi về đến nhà đã hơn 7h tối, Mẹ và em đang ăn cơm. Thấy tôi, Mẹ liền hỏi : - Sao con về tối thế ? - Dạ , hôm nay học 5 tiết. Rồi không b...
Posted by Caphe at 03:33,
Add Comment
Nơi nàng ở đẹp như một thiên đường nhỏ! Nhà nàng xây bằng gạch đỏ không trát và lợp bừng ngói đỏ của quê nàng. Nhà nàng ở ven sông, nàng vẫn...
Posted by Caphe at 03:31,
Add Comment
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)